Phượt Pù Luông – hành trình liều lĩnh và đáng nhớ

Mất 3 tiếng để vượt qua 11 kilomet tìm đến bản Kho Mường (Thanh Hóa) nằm sâu trong thung lũng ngoài ra chúng tôi đã được ăn bữa cơm ngon và lắng nghe những câu chuyện chẳng thể nào quên.



Rời Hà Nội từ 5h30, chúng tôi lên xe hướng thẳng đại lộ Thăng Long, tìm đường đến xã Lũng Vân, Tân Lạc, Hòa Bình. Đường lên Lũng Vân cứ cao dần với những con dốc không tên, trời nắng đẹp nên chúng tôi tranh thủ dừng lại nghỉ bên suối và tự sướng .


Phong cảnh bên đường không có núi non trùng điệp hay đá tai mèo dựng đứng như ở Hà Giang, không nhiều ruộng bậc thang như ở Mù Cang Chải mà là 1 cánh đồng ngô trải rộng liên miên. Ngô tại đây trồng từ trên triền đồi, triền núi rồi tràn ra khắp các thung lũng như một tấm thảm đồ sộ.


Không giống nhiều người đi trước, thường qua lối Mai Châu, Hòa Bình, chúng tôi rẽ theo một con đường vẫn chưa có trên bản đồ để đến khu giữ gìn thiên nhiên Pù Luông, ở Bá Thước, Thanh Hóa. Đường xi măng rộng đủ cho xe chở khách đi qua , tuy vậy lại dốc xuống theo từng ngã quẹo tay áo làm xế có cảm giác như cả xe và người đang lao xuống vực.


Đây là cung đường phá từ vách đá còn dang dở, bên núi không kè đất, còn bên vực sâu hút. Đi ngày nắng không sao bên cạnh đó mùa mưa đất đá có thể rơi từ trên núi xuống lòng đường rất nguy hiểm.




Quá trưa đã vào địa phận quận Bá Thước chúng tôi mới kiếm được một nhà dân có bán hàng vụn vặt để nghỉ chân, và hỏi thăm đường đến bản Hiêu để nghỉ đêm hôm đó. Đường lên bản là đường đất mềm đi qua nhiều suối, lác đác thấy cả những guồng nước đang quay chầm chậm. Chúng tôi đến được bản Hiêu vào khoảng chừng giữa chiều, vừa lúc nắng tàn dần và có mưa nhỏ.


Gần căn nhà sàn chúng tôi ở là thác nước. Thác không cao mà nước đổ thành nhiều tầng thấp. Người khỏe có thể lội ngược lên thượng nguồn thăm thú, nếu muốn tắm thác hãy lội bộ theo lối mòn men theo dòng nước. Càng xuống phía dưới , nước thác càng nhiều, trong xanh và rộng rãi hơn.


Cơn mưa cuối chiều ập đến làm không khí mát lạnh hơn, nhà sàn chúng tôi ở dựa lưng vào một dãy núi, nhìn thẳng xuống ruộng đồng và bản làng phía bên dưới . Ánh hoàng hôn chỉ kịp thập thò rồi tắt hẳn tuy nhiên quang cảnh yên lặng và thanh bình đến mức tất cả mọi người chỉ muốn ngồi mãi dưới hiên nhà.


Tinh sương sáng hôm sau, chúng tôi tỉnh dậy để đi phiên chợ Phố Đoàn. Chợ chỉ họp thứ 5 và chủ nhật mỗi tuần nên người dân khắp nẻo đều về đây ăn uống, bán buôn và giao lưu sôi nổi. Sau 1 buổi sáng rong ruổi , mua nào chuối, dưa, lạc luộc, thổ cẩm, măng tươi, ăn sáng bằng bánh chả, bánh cuốn, bánh rán gạo cẩm và gặp gỡ những người bán niềm nở, dễ thương, chúng tôi tiếp tục đến bản Kho Mường.


Bản cách chợ khoảng chừng 11 ki lô mét nhưng đường đi chẳng hề dễ dàng nên phải mất 3 tiếng chúng tôi mới kiếm tới nơi. Quẹo vào một lối đi hẻo lánh, lái xe qua không biết bao nhiêu dốc, con đường đá dăm vẫn chạy dài trước mặt. Chúng tôi nghỉ chân ở lưng chừng núi, nhìn sang bên kia vực sâu là đường quốc lộ 15C. Những mái nhà sàn nhấp nhô và bạt nghìn ruộng nấc thang, cảnh tượng khiến chúng tôi ngạc nhiên và say sưa ngắm đến quên cả mệt nhọc .


Đoạn cuối cùng vào Kho Mường khiến ai cũng phải rợn người. Đường rộng chừng 70cm, dù được đổ xi măng mỏng nhưng dốc đến mức đầu xe cứ chúi xuống, chỉ lệch bánh một chút là cả xe và người đều có thể rơi xuống vực. Sau những giờ khắc cầm lái căng như dây đàn, chúng tôi tới chỗ mà có phần hơi hụt hẫng, cảnh đẹp không quá xuất chúng, cánh đồng Kho Mường nằm giữa một thung sâu, bao quanh là rừng núi che kín.


Nơi chúng tôi nghỉ trưa là nhà bác trưởng bản cũ, làm mô hình homestay cho bà con trong bản học tập. Trước khi ăn mọi người kéo nhau đi hang Kho Mường nằm cách đó khoảng một km , hang có trần cao, lòng rất rộng và sâu. Chỉ đứng ở cửa hang cũng có thể ngắm nhìn những khối thạch nhũ lớn rủ xuống từ trần cho tới các khối đá vôi khổng lồ bên trong.


Về lại nhà sàn được dùng bữa cơm trưa mà mừng vui hết thảy, nhóm chúng tôi được xếp cho một mâm ngồi dọc cửa sổ, gió mát lồng lộng. Bên ngoài có treo lồng của 1 chú chim yểng biết tiếng người. những lúc nó cất tiếng trêu đùa, ai nghe xong cũng phải phá lên cười.


Mâm cơm được dọn ra với gà rang, thịt heo ướp mắc khén và phết mật ong bỏ vỉ nướng, măng xào tía tô, đĩa lặc lày luộc ngọt mát, tô canh mùng tơi và đĩa củ kiệu muối ngon không chê vào đâu được. Gió ngoài đồng thổi vào mát lộng , ăn xong ai nấy lăn đùng ra ngủ quên cả lối về.


tỉnh giấc trưa, nói chuyện với bác chủ nhà dưới hiên, chúng tôi được nghe kể về vùng đất Pù Luông, về đỉnh núi nhình hơn một.700 m, nơi thực dân Pháp xây dựng đường bay để tháo chạy, về những câu chuyện lịch sử hiếm người biết, và về điều kiện thời tiết hà khắc ở tại đây .

Cuộc hành trình quay trở lại có phần hiểm trở hơn. Nghỉ trưa xong, xe của chúng tôi bị thủng xăm và phải kiếm người thợ duy nhất trong bản, chờ sửa xe mất thêm cả tiếng đồng hồ . Bản Kho Mường có 3 lối ra bên cạnh đó chỉ 1 con đường có thể đi honda nên chúng tôi phải quay về chính con dốc thất kinh đã đi vào ban sáng.


Vừa ra đường lộ, cơn mưa nặng hạt đổ như trút làm mọi người phải dừng lại dọc đường để trú và mặc áo tơi đi tiếp vì đã muộn giờ so sánh với dự dịnh . lái xe dưới cơn mưa rát mặt, sấm chớp nổ đùng đoàng bên tai, cảm giác khi ấy thật điên rồ, vừa lo lắng vừa thú vị .


Khi mưa ngừng hẳn thì hoàng hôn cũng vụt tắt. Chúng tôi chạy xe miệt mài trong đêm tối, vụt qua trước mũi xe là ánh đèn của những chiếc xe hơi tải, xe khách chạy ẩu. Có những quãng cả chục ki lô mét không một bóng đèn dọc đường, tôi cầm lái theo cảm tính, căng mắt nhìn phía trước, đếm từng cột mốc tính cây số trở về Hà Nội… Đó cũng là đoạn đường táo bạo nhất mà tôi từng đi từ trước tới bây giờ.


Hành trình chỉ 2 ngày dù thế để lại khá nhiều hoài niệm khó quên. Đó là cảm xúc khó tả trước thiên nhiên và con người Pù Luông, nếm thử biết bao đặc sản ngon, lắng tai những câu chuyện mà chỉ khi đến tận nhà mới cảm nhận hết được.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Đi Mù Cang Chải đừng bỏ qua tắm tiên

Đồng cừu Suối Nghệ – Địa chỉ chụp ảnh hot nhất Vũng Tàu

7 trải nghiệm bạn nên thử khi đến với Núi Chúa